PDA

View Full Version : Maman, j’ai peur! Mẹ ơi, con sợ!



Strongheart
14-04-2012, 12:43 PM
Peurs nocturnes, du grand méchant loup ou de vilains bandits... A chaque âge ses peurs. Anne Bacus, psychologue spécialiste de l’enfance, explique comment rassurer les enfants.

Sợ bóng tối, con sói to lớn hung dữ hay bọn xấu... Ở mỗi độ tuổi trẻ có những nỗi sợ hãi khác nhau. Anne Bacus, nhà tâm lý học trẻ em, giải thích làm sao trấn an con trẻ.

http://www.femmeactuelle.fr/var/femmeactuelle/storage/images/enfant/enfants/sante-psycho/maman-j-ai-peur-!-00025/7192-10-fre-FR/maman-j-ai-peur_large.jpg

Avant 1 an
Trước 1 tuổi

De 0 à 3 mois: des bruits si inquiétants
Les sens sont déjà en éveil. La peur des bruits soudains et celle de tomber sont associées aux systèmes auditif et de l’équilibre, opérationnels dès la naissance.
Que faire? Lui expliquer, dès que possible, l’origine des bruits. Effectuer un parcours sonore de la maison. Le tenir fermement, tête et bas du dos bien soutenus, pour qu’il ne se sente pas menacé par une chute.

Từ 0 - 3 tháng tuổi: tiếng động thật đáng lo ngại
Các giác quan đã thức dậy. Nỗi sợ tiếng động đột ngột và sợ té có liên quan đến hệ thính giác và cân bằng hoạt động từ khi mới sinh.
Phải làm gì? Giải thích cho bé, ngay khi có thể, nguồn gốc tiếng động. Cho bé làm quen với âm thanh trong nhà. Giữ bé chắc, đầu và thắt lưng đỡ cẩn thận, để bé không cảm thấy nguy cơ té ngã.

De 3 mois à 1 an
Jamais sans mes parents. Il découvre l’angoisse de la séparation. C’est un trait caractéristique de tous les enfants, quelle que soit leur culture. Cette peur s’atténue vers l’âge de 3 ans, mais elle peut être réactivée lors de la rentrée des classes, ou du premier départ en colonie de vacances, par exemple.
Que faire? Aider un enfant à faire face à l’angoisse de la séparation est un travail de longue haleine: c’est l’apprentissage de l’autonomie, qui commence à la naissance et va jusqu’à l’adolescence. Aux parents d’adapter, année après année, les messages rassurants: " Si je te laisse, je reviens te chercher ", " Chaque fois qu’on se sépare, on se retrouve ", " Je veille toujours sur toi "…

Il craint les visages étrangers. A l’approche d’une tête inconnue, le tout-petit qui, jusque-là, souriait à tout visage, se met à pleurer. Cette crainte témoigne qu’il fait maintenant la part des choses entre connu et inconnu.
Que faire? Ne le forcez jamais à aller vers une personne inconnue ou quelqu’un qui l’effraie, mais laissez-lui le temps de faire connaissance.

Từ 3 tháng đến 1 năm
Bố mẹ phải luôn ở bên. Bé cảm thấy lo sợ khi xa bố mẹ. Đây là nét đặc trưng của mọi trẻ em, dù thuộc bất kỳ nền văn hoá nào. Nỗi sợ hãi này giảm khi đến 3 tuổi, nhưng nó có thể trở lại khi bé bắt đầu đi học, hay lần đầu đi trại hè, ví dụ vậy.
Phải làm gì? Giúp con đối mặt với nỗi sợ chia xa là một quá trình lâu dài: đó là dạy con sống tự lập, bắt đầu từ khi ra đời cho đến tuổi thiếu niên. Những thông điệp trấn an tương thích theo từng năm cho các bậc cha mẹ như: “Con ở lại đây, bố/mẹ sẽ quay lại đón con”, “Mỗi khi chúng ta chia tay, chúng ta sẽ gặp lại”, “Bố/mẹ luôn dõi theo con”...

Bé sợ những khuôn mặt lạ. Khi một gương mặt chưa quen đến gần thì mọi đứa bé, trước giờ luôn cười với mọi khuôn mặt, bắt đầu khóc lên. Nỗi sợ này chứng tỏ từ bây giờ bé biết phân biệt những thứ quen và lạ.
Phải làm gì? Đừng bao giờ ép bé đi đến chỗ người không quen hay người nào đó làm bé sợ, mà hãy để cho bé có thời gian làm quen.

Strongheart
16-04-2012, 04:31 PM
De 1 à 3 ans

Từ 1 – 3 tuổi

De 1 à 2 ans, l’irrationnel au pouvoir
Spécifique à cet âge, la crainte de disparaître sans laisser de traces. L’enfant, qui ne fait pas bien la différence entre le réel et l’imaginaire, peut avoir peur de partir avec l’eau du bain, avec le tourbillon de la chasse d’eau ou même craindre d’être aspiré… par l’aspirateur !
Que faire ? Lui donner des explications sur ces phénomènes. Vous pouvez, par exemple, lui apprendre comment mettre en marche puis arrêter l’aspirateur, lui montrer que tout ce qui est aspiré se retrouve ensuite dans le sac…

Từ 1 đến 2 tuổi, khả năng phi lý
Đặc thù ở tuổi này, nỗi sợ hãi về sự biến mất không để lại dấu vết. Trẻ chưa biết phân biệt rõ thực tế và tưởng tượng có thể sợ bị biến mất cùng với nước trong bồn tắm, với dòng nước xoáy xả bồn cầu hay thậm chí sợ bị máy hút bụi hút vào!
Phải làm gì? Giải thích cho trẻ những hiện tượng này. Ví dụ như, bạn có thể dạy trẻ mở rồi tắt máy hút bụi, chỉ cho trẻ thấy tất cả những gì được hút vào máy sẽ nằm trong túi...

De 2 à 3 ans: l’obscurité, ce grand ennemi
Presque universelle, la peur du noir est très fréquente. L’enfant met son imagination, devenue très fertile, au service de ses émotions, dont l’inquiétude. Ses frayeurs sont d’autant plus réelles que pendant la nuit, tous les repères disparaissent, réveillant l’angoisse de la séparation.
Que faire ? Surtout, ne vous moquez pas de lui ! La nuit, entrouvrez la porte de sa chambre en laissant la lumière du couloir allumée. Si le besoin s’en fait sentir, installez une veilleuse à un endroit où elle n’augmentera pas les ombres. S’il se réveille, rassurez-le : " Tout va bien, papa et maman sont là, ton doudou est avec toi, il ne peut rien t’arriver. " Laissez faire le temps. L’enfant sera capable de tenir ses pensées effrayantes à distance et craindra moins l’obscurité vers 6 ans.


http://www.thatjonesgirl.com/blog/wp-content/uploads/2009/07/img_76641_fear_380_450x360.jpg



Từ 2 đến 3 tuổi: bóng tối, kẻ thù lớn
Nỗi sợ bóng tối gần như rất phổ biến. Trẻ dùng trí tưởng tưởng của mình, lúc này đã rất phong phú, để thể hiện mọi cảm xúc, bao gồm sự lo lắng. Sự sợ hãi của trẻ càng thật hơn khi về đêm, chỉ còn lại bóng tối gợi lại nỗi sợ chia lìa.
Phải làm gì? Trước hết, không được cười nhạo trẻ! Buổi tối, mở hé cửa phòng trẻ để ánh sáng ở hành lang có đèn lọt vào. Nếu trẻ cần thấy rõ, hãy đặt đèn ngủ ở chỗ mà đèn toả sáng nhất. Nếu trẻ thức giấc, hãy trấn an: “Không sao đâu, bố mẹ ở đây, có đu-đu (ôm khi ngủ) ở đây với con, không có gì xảy ra được đâu.” Cần phải có thời gian. Trẻ sẽ có thể đẩy lùi ý nghĩ lo sợ và nỗi sợ bóng tối sẽ giảm đi vào khoảng 6 tuổi.

Strongheart
18-04-2012, 04:37 PM
De 3 à 6 ansDe 3 à 6 ans, frayeurs en tous genres

Từ 3 đến 6 tuổi, đủ thứ hoảng sợ

Les monstres le terrorisent. Cette peur est très proche de la peur de l’obscurité car la nuit, c’est connu, est peuplée de monstres ! Ces créatures sont la projection des sentiments de révolte et d’agressivité qu’il a du mal à gérer.
Que faire ? La poudre antimonstres (du talc par exemple) ou le parfum chasse-loup sont très pratiques ou très efficaces. Mais n’en faites pas trop quand même ! L’enfant doit également comprendre que toutes ses inquiétudes disparaîtront quand il grandira.

Những con quái vật làm trẻ khiếp sợ. Nỗi sợ này rất gần với nỗi sợ bóng tối bởi vì buổi tối được biết là lúc quái vật đông đúc! Những sinh vật này phản chiếu cảm xúc nổi loạn và hung hăng mà trẻ không thể kiểm soát.
Phải làm gì? Bột xua đuổi quái vật (ví dụ: bột tan) hay mùi hương sói săn rất tiện lợi và hiệu quả. Tuy nhiên đừng quá lo! Trẻ cũng cần hiểu rằng mọi lo lắng của mình sẽ biến mất khi lớn lên.

Il redoute la maladie ou la mort de l’un de ses parents

Trẻ rất sợ bố hoặc mẹ bệnh hay là qua đời

L’enfant de cet âge-là s’intéresse à la vie, à la naissance, à la maladie et aussi à la mort. Et il commence à comprendre que mourir peut arriver à tout le monde, donc à sa maman, donc à lui…
Que faire ? A la question de l’enfant " Maman, quand est-ce que tu vas mourir ? ", la psychiatre et psychanalyste Françoise Dolto recommandait de répondre tout simplement : " Lorsque j’aurai fini de vivre, et ce n’est pas avant très longtemps… "

Trẻ ở tuổi này hay quan tâm đến cuộc sống, sự sinh ra đời, bệnh tật cũng như sự chết. Và trẻ bắt đầu hiểu rằng cái chết đến với tất cả mọi người, đến với mẹ, đến với mình...
Phải làm gì? Đối với câu hỏi “Mẹ ơi, khi nào thì mẹ sẽ chết?” của trẻ, bác sĩ tâm thần và tâm lý Françoise Dolto khuyên trả lời hết sức đơn giản: “Khi mẹ không sống nữa, mà còn lâu lắm...”

Il a peur de se perdre

Trẻ sợ bị lạc
http://forum.360kpop.com/images/other/ty2.gif
A cet âge, l’enfant prend peu à peu conscience de sa vulnérabilité et surtout de son incapacité à se débrouiller tout seul, comme un grand. Il est continuellement partagé entre le besoin d’être protégé, et l’envie de partir à la découverte du monde.
Que faire ? Apprenez-lui à énoncer clairement son prénom, son nom et son âge. Expliquez-lui précisément ce qu’il doit faire s’il se perd, et d’abord qu’il ne doit pas bouger de là où il est. Et, dès qu’il en a l’âge, apprenez-lui à s’adresser à un employé ou à une vendeuse et non à un passant. Mais surtout, insistez sur le fait que jamais, mais alors vraiment jamais, vous ne repartirez sans lui.

Ở tuổi này, trẻ dần nhận thức về tính dễ bị tổn thương của mình và trên hết là về việc mình không có khả năng tự xoay sở như người lớn. Trẻ tiếp tục bị giằng xé giữa nhu cầu được bảo vệ và mong muốn ra đi khám phá thế giới.
Phải làm gì? Dạy trẻ nói rõ tên họ, tuổi tác của mình. Giải thích cho trẻ chính xác phải làm gì khi bị lạc, mà trước tiên là phải ở yên tại chỗ đó. Và ngay khi trẻ đến tuổi, hãy dạy cho chúng biết là phải nói chuyện với một nhân viên hay một người bán hàng chứ không phải người khách qua đường. Nhưng trên hết, hãy nhấn mạnh rằng bạn sẽ không bao giờ có chuyện bạn để trẻ lại một mình.

Strongheart
20-04-2012, 12:54 PM
De 6 à 12 ansDe 6 à 12 ans, sous le regard des autres

Từ 6 đến 12 tuổi, trong mắt người khác (sợ cái nhìn của người khác)

Il craint d’être rejeté. C’est l’âge où les copains sont importants. L’enfant se soucie d’être en conformité avec son groupe. Se sentir mis à l’écart est pour lui une grande souffrance.
Que faire ? Invitez des copains à la maison et voyez ce qui se passe. Intervenez au besoin pour que votre enfant ne soit pas exclu. Soyez attentif à ses réactions, notamment s’il déteste la récré ou la cantine. Un enfant peut cacher que des plus grands le prennent pour souffre-douleur.

Trẻ sợ bị xa lánh. Đây là lứa tuổi mà bạn bè có vai trò quan trọng. Trẻ bận tâm về việc phải hợp với nhóm bạn. Cảm thấy bị cô lập là nỗi đau to lớn đối với trẻ.
Phải làm gì? Mời bạn bè trẻ đến nhà và xem những gì xảy ra. Can thiệp khi cần thiết để đảm bảo con bạn không bị cho ra rìa. Hãy chú ý phản ứng của trẻ, đặc biệt nếu trẻ ghét ra chơi hoặc ăn ở căng-tin. Một đứa trẻ có thể che giấu chuyện bị những đứa lớn hơn bắt nạt.
http://forum.360kpop.com/images/other/T_T.gif

Il redoute de parler en public

Trẻ sợ nói trước đám đông

Cette angoisse est liée à la peur d’être jugé. Elle apparaît avec les premières évaluations scolaires. Une collaboration avec l’enseignant est importante pour dédramatiser la situation et empêcher une peur durable de s’installer.
Que faire ? Ne ratez aucune occasion de l’entraîner. Demandez-lui de raconter à sa marraine le dernier film qu’il a vu, ou de payer lui-même le pain à la boulangerie. Et n’hésitez pas à l’inscrire dans un atelier de théâtre ou de chant.
http://forum.360kpop.com/styles/default/xenforo/smilies/Redhair/redhair26.gif

Lo sợ này gắn với nỗi sợ bị phán xét. Nó xuất hiện cùng với những buổi đánh giá đầu tiên ở trường. Phối hợp với giáo viên là việc quan trọng nhằm xoa dịu tình hình và ngăn chặn nỗi sợ hãi lâu dài phát sinh.
Phải làm gì? Đừng bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để huấn luyện trẻ. Bảo trẻ kể với bà tiên đỡ đầu về bộ phim mới xem, hay bảo trẻ tự trả tiền bánh mì ở tiệm. Và đừng ngần ngại mà hãy đăng ký cho trẻ vào lớp kịch hoặc lớp hát.

Après 12 ans, bye-bye les peurs de l’enfance !
Sau 12 tuổi, tạm biệt những nỗi sợ của trẻ con! http://kites.vn/static/image/smiley/rabbit/48.gif

La plupart des grandes peurs enfantines s’atténuent, pour laisser la place à d’autres tourments, très souvent liés au corps : je suis moche, mal foutu, trop gros, trop maigre… C’est l’âge des métamorphoses, difficiles et inquiétantes, mais aussi le moment où l’on quitte l’enfance pour rejoindre peu à peu le monde des adultes… et de leurs peurs !

Đa phần những sợ hãi lớn nhất của trẻ con giảm bớt để nhường chỗ cho những băn khoăn khác mà rất thường liên quan đến cơ thể: tôi xấu xí, không cân đối, quá to, quá gầy... Đây là độ tuổi biến đổi, khó khăn và đáng lo, nhưng cũng là thời điểm mà chúng ta từ biệt tuổi thơ để dần gia nhập vào thế giới người lớn... và những sợ hãi của người lớn!

Strongheart
21-04-2012, 11:04 AM
Cauchemars d’enfants : normal ou pas ?

Ác mộng ở trẻ nhỏ: bình thường hay không?

Comment décrypter les nuits agitées des enfants, et comment réagir ?

Làm sao giải mã những đêm không yên giấc của trẻ, và phải giải quyết thế nào?

Anne Bacus répond :
"Il existe des périodes de grands chamboulements dans la tête des enfants, ce qui peut provoquer des cauchemars. Mais il n’y a pas de souci à se faire tant que ces rêves sont variés et peu nombreux, même s’ils sont agités. Mais si l’enfant fait des cauchemars fréquents, et toujours sur le même thème, c’est alors le signe d’une perturbation.

Anne Bacus trả lời:
“Có những giai đoạn xáo trộn lớn trong đầu trẻ, gây nên những cơn ác mộng. Tuy nhiên, không cần lo lắng nếu những giấc mơ này khác nhau và không nhiều lắm, ngay cả khi chúng có kích động. Nhưng nếu trẻ thường xuyên gặp ác mộng và luôn cùng một ác mộng thì đó là dấu hiệu của rối loạn.

Une méthode simple consiste à lui demander de dessiner le cauchemar puis de raconter l’histoire du dessin. Attention toutefois à ne pas le questionner pour ne pas le décontenancer.

Phương pháp đơn giản là bảo trẻ vẽ lại cơn ác mộng rồi kể lại câu chuyện trong hình vẽ. Song đừng tra hỏi trẻ để không khiến trẻ bối rối.

Si les cauchemars persistent, les parents ne doivent pas hésiter à consulter un psychologue comme ils consulteraient un généraliste pour une toux nocturne qui dure. Une ou deux séances suffisent souvent à rétablir une situation dont l’enfant n’arrive pas à parler. Prenons l’exemple d'un garçon qui, pour faire plaisir à ses parents, se force à être gentil avec sa sœur. Il refuse d’admettre une jalousie normale, et son agressivité réprimée resurgit sous forme de cauchemars. Il n’y a là rien de grave, mais si le silence persiste, cela peut se compliquer. "

Nếu như những cơn ác mộng còn dai dẳng, cha mẹ không nên ngần ngại tham khảo ý kiến nhà tâm lý cũng như họ từng đi khám bệnh vì chứng ho đêm kéo dài. Một hoặc hai buổi điều trị thường là dựng lại tình huống mà trẻ không thể nói về chuyện đó. Lấy ví dụ một cậu bé, để làm vui lòng cha mẹ, tự ép mình tử tế với em gái. Cậu bé phủ nhận sự ganh tỵ thường tình, và tính hung hăng kìm nén lại nổi lên dưới hình thức ác mộng. Không có gì nghiêm trọng ở đây, nhưng nếu sự im lặng còn kéo dài thì chuyện này có thể trở nên phức tạp.”
http://kites.vn/static/image/smiley/onion/64.gif

Nguồn: http://www.femmeactuelle.fr/enfant/enfants/sante-psycho/maman-j-ai-peur-!-00025