View Full Version : buried penis

30-07-2012, 10:28 AM
buried penis: dương vật ẩn; dương vật bị vùi; dương vật bị giấu

(cũng gọi là concealed penis; hidden penis; absent penis; penile agenesis; trapped penis)

buried penis: a small penis concealed beneath a fat pad or the skin of the scrotum, abdomen, or thigh

dương vật bị vùi: dương vật nhỏ bị ẩn dưới miếng mỡ hoặc da bìu, bụng, hay đùi

30-07-2012, 10:29 AM
Buried Penis

A "buried" penis refers to a penile shaft buried below the surface of the pubic skin and also to a partially or totally obscured penis caused by obesity or an overly aggressive circumcision. It is also referred to as a hidden or concealed penis. A true buried penis is a rare congenital anomaly that has two components; an abnormally large suprapubic fat pad and dense tissue that tethers and retracts the penis inward. The fat pad extends from the suprapubic region onto the scrotum, perineum, and medial thigh, and combined with a lipoma of each spermatic cord, hides the penis from view. The penile skin drapes over the penile shaft, giving the appearance of redundant skin overlying the head of the penis with concealed erectile bodies. Circumcision on an unrecognized buried penis can remove normal shaft skin instead of foreskin, thereby worsening the situation. In a normal infant, inadvertent removal of excess shaft skin during circumcision can leave a variable amount of foreskin. The incision line constricts upon healing, burying the penis by pushing it downward into the pubic fat. Frequently, a secondary circumcision may be incorrectly performed on patients with various causes of concealment. This may prevent repair that requires the remaining penile or preputial skin and instead necessitate a skin graft.

Infants with buried penis are often told that they will outgrow the abnormality as they age especially during adolescence. Many of these boys will improve with growth, but some will never achieve the visual or functional length possible (see category of Hidden Penis under Penile Enlargement). The patient with severe buried penis may be ridiculed by other boys, causing feelings of inadequacy. These boys may have no visible penis while standing and may have to sit to urinate.

The surgical correction of a buried penis depends on the abnormality. However, marked improvement can be achieved in most patients by excising excessive pubic fat and suturing down the overlying skin of the pubis and scrotum to the erectile bodies. Rarely, skin grafts are necessary if too much skin was removed by a previously radical circumcision.
If you have any questions about buried penis surgery please feel free to contact Board Certified Plastic Surgeon, Board Certified Urologist Dr. Gary Alter at his Manhattan, New York or Beverly Hills, California office.


30-07-2012, 10:30 AM
Buried/Trapped penis

Buried penis was described in the early 20th century as a penis of normal size that lacks an appropriate sheath of skin and is located beneath the integument of the abdomen, thigh, or scrotum. This condition is more common in children, usually presenting in neonates or obese prepubertal boys; however, it can also be seen in adults and has been observed in both circumcised and uncircumcised individuals. Marginal cases may not be diagnosed until adulthood, when increased fat deposition accentuates the problem.

Several classification systems of buried penis have been proposed, although none has been universally adopted in the literature. Usually, differentiation among the terms includes: concealed (before circumcision), trapped (cicatricial [scarred] after circumcision), and buried (associated with adolescence and obesity). In most congenital pediatric cases, the buried penis is self-limited. In untreated adults, however, the condition tends to worsen as the abdominal pannus continues to grow.

Buried penis is a true congenital disorder in which a penis of normal size lacks the proper sheath of skin and lies hidden beneath the integument of the abdomen, thigh, or scrotum. The literature, on occasion, also refers to this condition as a hidden or concealed penis. Trapped penis is a condition in which the penis becomes inconspicuous secondary to a cicatricial scar, usually after overzealous circumcision. Webbed penis is characterized by obscuration of the penile shaft by scrotal skin webs at the penoscrotal junction.


Various etiologic factors have been proposed to explain congenital buried penis. Recent literature favors dysgenetic dartos tissue with abnormal attachments proximally and to the dorsal cavernosum. A prominent prepubic fat pad is also a common primary factor, in addition to dysgenetic dartos fascia. Secondary buried penis may be the result of an overzealous circumcision with subsequent cicatricial scar (trapped penis), a large hernia, or a hydrocele. Another possible cause of buried penis in the adult is genital lymphedema. This may be idiopathic, iatrogenic (from prior surgery), or acquired due to filariasis.

Adults with buried penis are commonly obese and often have a history of trauma or surgery. There is an observed association with diabetes mellitus, which may aggravate the pathologic process. Another additive factor in select patients includes the significant laxity of abdominal skin following gastric bypass. Adults with this condition may have undergone abdominoplasty with overzealous release of attachments between the scarpa and dartos fasciae, penile-lengthening procedures, or other genitoinguinal surgeries.


Numerous techniques have been described for repairing the buried penis. Variations have been proposed for different presumed etiologies and to simplify the procedure. Recurrence and the need for subsequent procedures are possibilities.

In pediatric cases, sources have described the essential nature of dividing dysgenetic dartos bands and fixation of the dartos fascia to the Buck fascia dorsally in the midline, ventrally over the corpus spongiosum, and proximally along the penile shaft. Care must be taken to avoid injury to either the urethra or the neurovascular bundles.

Defatting of the mons pubis is an essential step in buried penis repair in adult patients, but opinions vary as to the value of its removal in children. This can be achieved by excisional lipectomy, liposuction, or a combination thereof. The same controversy exists regarding whether or not to take down the suspensory ligament. In the authors' experience, this is rarely necessary and may lead to instability of the erection.

If a patient has a deficiency of longitudinal penile skin, that is in trapped penis, a plasty rearrangement of this skin can often be accomplished. If a severe deficiency of skin is appreciated, a split-thickness skin graft or full-thickness skin graft may be used. Once fixation between the skin, dartos, and tunica albuginea at the base of the penis has been performed, as described above, skin grafts are applied in spiral fashion. If the wound bed is inadequate for grafting because of scarring, the use of flaps may be considered.


Consideration for surgical reconstruction necessitates earnest discussion with the family regarding the potential functional, cosmetic and psychosocial outcome of surgical reconstruction. Young patient with concealed penis may be ridiculed by other boys, and those with severe buried penis may have no visible penile shaft while standing and may have to sit to urinate.

Link nguồn & hình ảnh chi tiết: http://www.genitalsurgerybelgrade.com/urogenital_surgery_detail.php?Buried-Trapped-penis-9

30-07-2012, 10:34 AM
Buried penis in children

What is a buried penis?

The penis is wrapped in a sheath of skin. Usually, the skin is evenly distributed around the entire penis, down to the scrotum. However, some boys are born with skin that unevenly covers the penis. There is less skin on the part of the penis closest to the scrotum. The penis also hides within the fat inside the lower part of the belly. This is called a ‘buried penis’. Doctors also call it hidden or concealed penis.

In most pediatric cases, buried penis is a condition that will get better by itself.

Boys are born with a buried penis (congenital). There can be many causes, which include:

problems with the skin and fat layers surrounding the penis of a developing fetus.
too much fat on top of pubic bone, which is common in young babies.
not enough skin on the side of the penis that faces the scrotum (scrotal “webbing”).

Buried Penis


If the skin covering the penis is unevenly distributed, the penis can appear buried, or concealed. It can also hide under the fatty layers surrounding it (pre-pubic fat pad). A buried penis usually gets better by itself. In some cases, it may require surgery.

At what age does buried penis occur?

Doctors can usually diagnose buried penis in babies up to 2 years of age.

What are the signs of buried penis in babies?

Often, parents are concerned because the penis seems too small. It may also complicate proper hygiene
The foreskin may puff and expand when the baby urinates. If this happens constantly, babies may dribble urine continually. Also, the child may have trouble directing their stream properly while toilet training.
Adolescents with buried penis are usually obese. Older children are usually referred to treatment because of cosmetic reasons. An adolescent with a buried penis may experience:

pain or difficulty urinating (dysuria). Inflammation of the foreskin (balanitis) can also happen.
trouble directing their urinary stream because of difficulty holding the penis
embarrassment in the locker room.
difficulty with proper hygiene.
Is there treatment for buried penis?

Most cases of buried penis do not require any sort of treatment. It usually improves spontaneously over time.

The buried penis can be successfully treated by:

applying the anti-inflammatory medicine, betamethasone, to the area.
manually pulling the foreskin several times each day.
Many different surgical techniques can also help. One surgical option is circumcision during the first month after birth. Talk to your child’s doctor to learn about possible treatment options for your child.

What are the possible surgical complications?

There are few complications. If they do occur, most are temporary.

During the healing process, scar tissue inside the skin can sometimes stick together (adhesions). Or, extra connective tissue can build up (fibrosis). Both can pull the penis back in again and bury it.
Swelling of the penis
Pain during an erection
Poor graft healing, flap necrosis or complaints of decreased sensitivity in the grafted area.
Persistent overgrowth of the skin covering the penis
Belly fat re-accumulates
Buried penis can cause emotional distress in children

Children with buried penis are at risk for psychological and social trauma. Obese boys with a buried penis may feel ashamed of their bodies. As a result, they withdraw socially. Surgery may relieve anxiety and improve self-image. However, it is a good idea for parents to first encourage obese boys with buried penis to lose weight before committing to surgery.

Key Points

The penis is usually wrapped in a sheath of skin
Buried penis happens when the skin unevenly covers the penis. The penis also hides within the fat inside the lower part of the belly.
Doctors diagnose buried penis in babies up to the age of 2 years old.
Adolescents may experience pain or difficulty urinating, trouble directing their stream, and trouble with proper hygiene.
In most cases, buried penis will improve spontaneously over time.
Treatment options include surgery, applying bethamethasone cream, and manual pulling the foreskin every day.
Buried penis can cause emotional distress in children.

30-07-2012, 10:39 AM
Bệnh vùi dương vật ở trẻ

Vùi dương vật ở trẻ trai là bệnh lý chỉ mới được chú ý trong thời gian gần đây. Do vậy, bố mẹ, và ngay cả giới y khoa không chuyên thường hay nhầm lẫn "vùi - không vùi" hoặc nhầm giữa "vùi" với bệnh lý khác, dẫn đến xử lý không đúng, gây tác hại cho trẻ.
Mới đây, ông bố Nguyễn Văn H. (ở TPHCM) cứ tưởng cậu con trai 8 tuổi của mình có dương vật bị vùi, nên nhân dịp hè đưa cháu đi khám bệnh và phẫu thuật cho tiện. Tuy nhiên, qua khám, làm một số động tác "thử nghiệm", bác sĩ Nguyễn Thành Như - Trưởng đơn vị Nam khoa, Bệnh viện Bình Dân (TPHCM) cho biết, cậu bé không hề bị vùi dương vật, không cần phẫu thuật gì cả. Dương vật của bé bình thường, chỉ tại bé hơi béo, nên lớp mỡ ở xương mu nhiều, phủ xuống, thấy dương vật ngắn đi.

Bác sĩ Nguyễn Thành Như cho biết, rất nhiều phụ huynh nhầm tưởng dương vật của bé bị vùi (lý do nhầm tưởng thường rơi vào giống trường hợp con của anh Nguyễn Văn H. nói trên), nên lo lắng đưa bé đi chữa trị. Thậm chí có người còn nằng nặc đòi bác sĩ phải mổ. Không chỉ phụ huynh, đã có nhiều trường hợp bị chẩn đoán nhầm, mổ không đúng xoay quanh "chuyện vùi" này.

Thông thường, nếu trẻ nhỏ, đo độ dài từ xương mu đến đầu dương vật mà dưới 2cm thì gọi là dương vật nhỏ. Còn ở người lớn, độ dài này dưới 4cm - 6cm cũng xem là nhỏ.

Sau khi phân biệt, loại bỏ được hai loại dương vật nhỏ và hẹp da quy đầu thì đi đến chẩn đoán dương vật vùi.

Dương vật vùi chia làm 3 nhóm nhỏ:

- Dương vật lưới, là trường hợp da bìu tràn lên dương vật.

- Dương vật bị "nhốt" là trường hợp bao quy đầu có vòng xơ dài gây bít hẹp nhốt dương vật vào trong (có thể do bẩm sinh; có thể do mắc phải vì cắt da quy đầu lúc nhỏ không đúng).

- Thứ 3 là dương vật vùi thật sự, là trường hợp dương vật thụt hẳn vào bên trong. Nhiều trường hợp đến khám tại bệnh viện Bình Dân có cả trẻ em lẫn người lớn. Người lớn thì rải đều trong năm, còn trẻ em tập trung nhiều vào dịp nghỉ hè.

Bác sĩ Lê Thanh Hùng (Khoa Ngoại tổng hợp, bệnh viện Nhi đồng 1, TP HCM) cho biết: "Vùi dương vật thường có kèm theo hẹp da quy đầu. Mỗi tháng khoa phẫu thuật chữa vùi dương vật cho khoảng 10 trẻ.

Vùi dương vật chiếm gần 1/2 các bệnh lý bất thường về bộ phận sinh dục ở trẻ trai vào điều trị tại khoa. Bệnh có thể do bẩm sinh, do bất thường. Một số trường hợp trẻ béo phì, lớp mỡ xương mu che phủ dương vật giống như dương vật bị vùi.

Thông thường lứa tuổi trẻ đến bệnh viện từ 4 - 6 tuổi, do gia đình lo lắng vì thấy dương vật trẻ nhỏ quá, sợ ảnh hưởng về sau, do có những triệu chứng...

Đây là bệnh dễ chẩn đoán nhầm lẫn, nếu không phải chuyên khoa. Thường khi bị vùi, sờ bóp nhẹ không chạm được thân dương vật hoặc chạm được rất ít, mà chỉ sờ được da quy đầu, da bìu có xu hướng chạy hướng lên trên dương vật".

Nguyên nhân

Vấn đề nhỏ dương vật có liên quan đến vấn đề bệnh lý nội tiết, do di truyền, hormon testosterone tác động lên. Thường dương vật nhỏ có thể do 3 lý do:

- Não không tiết ra chất nội tiết tố LH để kích thích tinh hoàn tiết ra testosterone

- Não có tiết ra chất LH bình thường, nhưng tinh hoàn bị suy không tiết ra testosterone

- Não tiết ra LH bình thường, tinh hoàn tiết ra testosterone bình thường, nhưng dương vật không chịu sự tác động của testosterone (hội chứng kháng Androgen).

Chữa trị ra sao?

Cần phải phân biệt các trường hợp: dương vật nhỏ, dương vật vùi và hẹp da quy đầu vì ở mỗi trường hợp có hướng xử trí, điều trị khác nhau. Theo bác sĩ Nguyễn Thành Như: "Nếu là hẹp da quy đầu, thường da quy đầu dài, hẹp, kéo xuống rất khó khăn hoặc không được. Còn dương vật nhỏ là vấn đề rất phức tạp.

Đối với những trường hợp vùi giả (do béo phì, mỡ che phủ như nói trên), thì không cần phẫu thuật, mà cần cho trẻ tập thể dục, điều tiết chế độ dinh dưỡng để trẻ giảm cân. Thông thường, ở người lớn khi béo thêm 10kg, thì mỡ sẽ che lấp, làm cho "nó" ngắn đi 1 cm.

Đã có rất nhiều trường hợp trẻ bị chẩn đoán nhầm (không vùi mà bảo vùi); hoặc bị vùi thật sự nhưng chỉ chẩn đoán là hẹp da quy đầu, rồi cắt da quy đầu, khiến dương vật trẻ càng bị thụt vào trong hơn; và cũng có nhiều trường hợp chẩn đoán đúng vùi, nhưng phẫu thuật không đúng cách, không giải quyết được gì, mà còn để lại di chứng cho trẻ.

Mới đây tại bệnh viện Bình Dân, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến trường hợp bé Huy (6 tuổi, ngụ ở TP HCM) đến chữa trị về bệnh này. Trước đó Huy đã được một vị bác sĩ phẫu thuật đến 3 lần (lúc Huy 6 tháng, gần 1 tuổi và 3 tuổi). 3 lần mổ, Huy bị một vết xẹo hình tam giác thật to ngay phía bên trên gốc dương vật, rất xấu xí, nhưng bệnh tình thì không giải quyết được, bố Huy đành đưa em tiếp tục vào đơn vị Nam khoa bệnh viện Bình Dân để mổ lại. Trường hợp tương tự không phải là hiếm.

Việc chữa trị vùi dương vật, theo bác sĩ Nguyễn Thành Như, hiện nay có rất nhiều phương pháp phẫu thuật (tùy nơi). Điều quan trọng là phải chẩn đoán phân biệt đúng, để có hướng xử lý đúng. Nên sớm đưa trẻ đi chữa trị, để lớn trẻ dễ bị mặc cảm.

(Theo Thanh niên)


30-07-2012, 10:43 AM
Điều trị vùi dương vật

BS. Nguyễn Thị Đan Tâm
BS. Lê Tấn Sơn
BS. Lê Công Thắng
BS. Lê Thanh Hùng


Vùi dương vật là dị dạng bẩm sinh của bộ phận sinh dục ngoài đã được Keyes mô tả lần đầu tiên năm 1919. Trong dị vật này, thân dương vật và quy đầu bị vùi trong lớp da quy đầu liên tục với bìu và/hoặc thành bụng, nên không nhô lên khỏi lớp da trước xương mu và gây khó khăn khi tiểu tiện. Nếu không được điều trị, dị tật này sẽ gây ra những ảnh hưởng về tiết niệu như nhiễm trùng tiểu tái phát, viêm quy đầu xơ và tắc.

Hiện nay, tần suất của vùi dương vật chưa được ghi nhận trên thế giới. Là một dị tật được ghi nhận khá muộn nên chưa được nghiên cứu kỹ, đến nay vùi dương vật về bệnh nguyên còn nhiều điều chưa rõ ràng, về chẩn đoán có nhiều hạn chế, và điều trị có nhiều kỹ thuật được giới thiệu.

Chúng tôi tiến hành nghiên cứu này nhằm khảo sát các đặc điểm lâm sàng, thời điểm phẫu thuật và đánh giá kết quả phẫu thuật của các trường hợp vùi dương vật tại BV.Nhi Đồng 1.


Từ tháng 9-2003 đến tháng 12-2004 chúng tôi áp dụng kỹ thuật Lipszyc trong điều trị vùi dương vật tại khoa Ngoại BV.Nhi đồng 1. Có 58 trường hợp vùi dương vật đã được phẫu thuật. Tuổi từ 4 tháng đến 13 tuổi, được chia làm 4 nhóm: nhóm từ 0 – 3 tuổi có 24 trường hợp, nhóm > 3-6 tuổi có 18 trường hợp, nhóm > 6 – 15 có 16 trường hợp.


Vùi dương vật thường được phát hiện ở lứa tuổi dưới 6 tuổi: 72%.

Hai triệu chứng nổi bật nhất là: không thấy dương vật 53% (31/58 trường hợp) và hẹp bao quy đầu 37% (22/58 trường hợp). Ít gặp hơn là tiểu phồng bao quy đầu 5% (3/58 trường hợp) và nhiễm trùng tiểu 3% (2/58 trường hợp).

Đa số bệnh nhân có vùi dương vật mức độ trung bình.

Triệu chứng nhiễm trùng tiểu chỉ mới gặp ở mức độ nặng.

Chiều dài dương vật sau mổ dài ra thêm ít nhất là 1 cm, dài nhất là 3 cm, trung bình chiều dài dương vật được kéo dài là 1,5 ± 0,4 cm.

Tuổi càng lớn thời gian mổ càng dài.

Chiều dài niêm mạc bao quy đầu ngắn nhất là 0,4 cm, dài nhất là 1 cm, trung bình là 0,598 ± 0,199 cm.

Trong mẫu nghiên cứu này, chúng tôi có được chiều dài niêm mạc bao quy đầu trung bình ở nhóm từ 0 – 3 tuổi là 0,517 ± 0,109 cm, ở nhóm trên 3 – 6 tuổi là 0,556 ± 0,162 cm, ở nhóm trên 6 – 15 tuổi là 0,769 ± 0,244 cm. Như vậy, chiều dài niêm mạc bao quy đầu sẽ dài hơn ở nhóm tuổi lớn hơn.

Đa số bệnh nhân không có biến chứng sớm trong thời gian hậu phẫu 86,2% (50/58 trường hợp). Biến chứng phù là 8,6% (5/58 trường hợp). Nhiễm trùng là biến chứng ít gặp nhất chiếm 5,2% (3/58 trường hợp). Không có biến chứng chảy máu trong thời gian hậu phẫu sớm.

Biến chứng phù xảy ra ở độ trung bình và nặng là tương đương nhau 40% (2/5 trường hợp). Biến chứng nhiễm trùng không gặp ở độ nhẹ, chủ yếu là ở độ nặng: 66,6% (2/3 trường hợp).
Chiều dài niêm mạc bao quy đầu càng dài thì tỷ lệ phù trong thời gian hậu phẫu càng cao.

Dương vật thấy được nhưng niêm mạc quy đầu còn phù: 5 bệnh nhân (chiếm 8,6%). Các bệnh nhân này sau tái khám lúc 2 tháng thì tình trạng phù hết hẳn. Tái khám lúc 6 tháng không ghi nhận có trường hợp nào bị vùi dương vật tái phát hay dư da quanh quy đầu.


Vùi dương vật là dị tật bẩm sinh có thể thấy được ngay khi sinh; nếu được bác sĩ nhi khoa có kinh nghiệm thăm khám, sẽ phát hiện được ngay bởi hình dạng bất thường của dương vật với đặc trưng là ống dương vật rất ngắn hay không có. Tuy nhiên, thực tế có nhiều trường hợp được phát hiện rất muộn, có lẽ do lầm lẫn với biểu hiện của hẹp bao quy đầu và do thiếu sự quan tâm của cha mẹ. Kết quả của nghiên cứu này cho thấy tuổi được phát hiện sớm nhất là 4 tháng, muộn nhật là 13 tuổi, tuổi trung bình được phát hiện bất thường là 4,6 tuổi.

Nghiên cứu này phân nhóm bệnh nhân theo tuổi giống như nghiên cứu Trần Ngọc Bích, Anthony Hendron CD. Nhóm 0-3 tuổi thường được phát hiện nhất 41%. Trong khi nhóm trên 3 – 6 tuổi là 31% và nhóm trên 6 – 15 tuổi là 28%. Điều này có thể giải thích là ở nhóm tuổi nhỏ, cha mẹ chăm sóc nhiều nên phát hiện những bất thường này cũng như nhóm từ 3 – 6 tuổi là giai đoạn trẻ đi mẫu giáo, được cha mẹ và cô giáo phát hiện bất thường này khi so sánh với các trẻ cùng trang lứa. Trong khi đó, ở lứa tuổi từ 6 – 15 tuổi, trẻ đã lớn cha mẹ ít quan tâm chăm sóc, nên không phát hiện sớm. Nghiên cứu này dựa vào từng giai đoạn phát triển của cơ thể để khảo sát các biểu hiện lâm sàng của dị tật: lứa tuổi nào được phát hiện nhiều nhất, sự phát triển của dương vật và kết quả điều trị trên từng nhóm tuổi.

Các tác giả phân nhóm dựa vào mức độ nặng nhẹ của vùi dương vật như Cromie, theo phương pháp phẫu thuật của Chuang Jiin Haur, hay nguyên nhân gây vùi dương vật thứ phát hay nguyên phát của Michael D.Gillett.

+ Chẩn đoán

Hiện tượng dương vật bị vùi có nhiều mô tả và nguồn gốc. Maizels và cộng sự đã làm rõ bất thường này ở trẻ em và mô tả điều trị bằng phẫu thuật. Dương vật bị vùi là do nếp da và mỡ bụng che phủ nên còn gọi là dương vật bị giấu, dương vật ẩn, hay không thấy được. Vùi dương vật là tình trạng thân dương vật ở bên dưới lớp mỡ trước mu và không thấy được một phần hay toàn bộ dương vật do béo phì hoặc cắt hoàn toàn bao quy đầu, mặc dù thể hang vẫn bình thường và có thể sờ được dưới phần da và mô dưới da che phủ. Biểu hiện của vùi dương vật chủ yếu là không thấy dương vật, hẹp bao quy đầu. Không thấy dương vật là mối quan tâm hàng đầu của cha mẹ và đây là nguyên nhân ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ nhiều nhất vì dễ bị bạn bè trêu chọc. Hẹp bao quy đầu là nguyên nhân gây nhầm lẫn trong chẩn đoán và thường dẫn đến điều trị sai lầm. Trong khi vùi dương vật điển hình ở trẻ chưa cắt bao quy đầu có tình trạng dương vật khá đặc trưng dễ nhận biết, vùi dương vật ở trẻ đã cắt bao quy đầu rất khó chẩn đoán điều trị.

Các biểu hiện khác của vùi dương vật thường là do biến chứng như nhiễm trùng tiểu, tiểu phồng bao quy đầu. Có nhiều báo cáo về các vấn đề chức năng liên quan đến vùi dương vật như tia nước tiểu, viêm quy đầu tái phát do tích tụ nước tiểu nhiễm trùng trong khoang giữa niêm mạc bao quy đầu và quy đầu.

Theo nghiên cứu này, tỷ lệ không thấy dương vật là 53% hẹp bao quy đầu 37% và rất ít gặp là tiểu phồng bao quy đầu (5%), nhiễm trùng tiểu (3%). Vì vậy nếu được hướng dẫn tốt các bác sĩ sản khoa và nhi khoa sẽ giúp phát hiện sớm dị tật này, tuổi phát hiện bệnh sẽ nhỏ hơn và giúp tránh được việc cắt nhầm bao quy đầu cho trẻ vùi dương vật gây khó khăn cho việc điều trị sau này.

Khi thăm khám, vùi dương vật có biểu hiện thân dương vật không thấy được. Khi ấn ngón tay ở gốc dương vật để kéo da dương vật và bao quy đầu về phía xương mu sẽ xác định được thân dương vật bình thường, khi buông tay ra thì thân dương vật lại biến mất trong ngấn da.

+ Phân độ

Năm 1998 Cromie chia tình trạng thiếu cố định này làm 3 mức độ: nhẹ, trung bình, nặng. Theo nghiên cứu của ông, tỷ lệ độ nhẹ chiếm nhiều nhất 40.4% độ trung bình là 31,9%, độ nặng là 27,7%. Trong khi đó, nghiên cứu này lại thấy độ trung bình chiếm đa số 69,2%, độ nhẹ là 10,3%, độ nặng là 20,7%. Sự khác biệt này có thể do dị tật này gặp nhiều ở châu Á.


Vùi dương vật là dị tật bẩm sinh được phát hiện ngay sau sinh do đó thời điểm phẫu thuật để điều trị dị tật này phụ thuộc nhiều yếu tố như thời điểm phát hiện, các biến chứng, thời gian phẫu thuật, kết quả phẫu thuật như thế nào. Trong các nghiên cứu, các tác giả phát hiện lúc nào thì phẫu thuật lúc đó, như Redman, ông có lứa tuổi điều trị sớm nhất là 2 tháng. Chưa có tác giả nào đưa ra thời điểm phẫu thuật lý tưởng để điều trị dị tật này. Theo Gilett MD, phẫu thuật vùi dương vật nên được tiến hành trước tuổi đến trường của bệnh nhi. Tác giả này tin rằng phẫu thuật sớm giúp cải thiện nhận thức hình ảnh bất thường của bản thân bệnh nhi và làm giảm lo lắng của cha mẹ bệnh nhi. Chờ đợi đến tuổi dậy thì để những thay đổi nội tiết giúp sửa chữa dị tật không làm hài lòng cha mẹ và bệnh nhi. Anthony Herndron theo dõi kết quả phẫu thuật trong thời gian dài ghi nhận tỷ lệ thành công ở nhóm 1-2 tuổi là tuyệt đối so với nhóm 12 – 15 tuổi chỉ đạt 50%.

+ Phương pháp phẫu thuật:

Từ năm 1990, đa số các tác giả đã chấp nhận vùi dương vật là 1 hội chứng gồm bất thường cố định da, cân Dartos với cân Buck, thiếu da dương vật làm cho dương vật bình thường về hình dạng, kích thước bị chôn vùi vào mô dưới da trước xương mu. Do đó nguyên tắc chung trong điều trị vùi dương vật là giải phóng thân dương vật khỏi lớp cân Dartos dày, xơ hóa bất thường. Cố định cân Dartos vào cân Buck tại gốc dương vật và che phủ thiếu da ở thân dương vật. Các kỹ thuật khác nhau về đường rạch da và cách che phủ da khuyết.

+ Chiều dài dương vật

Với kỹ thuật Lipszyc, dương vật được giải phóng ra khỏi lớp cân Dartos cố định đến sát gốc dương vật, chiều dài dương vật đã thay đổi từ 3,5 cm trước mổ đến 8,5 cm sau mổ. Thực tế thì dương vật không dài ra thêm mà chiều dài dương vật sau mổ chính là chiều dài thật sự của dương vật nhưng bị những dải xơ bất thường của lớp cân Dartos kéo dương vật vào lớp mô trước xương mu làm cho hình dạng dương vật ngắn hơn bình thường. Nguyên tắc điều trị này giúp cho dương vật có được hình dạng và kích thước thật.

+ Thời gian phẫu thuật

Thời gian phẫu thuật trung bình với kỹ thuật này là 38,45 phút chứng tỏ đây là phương pháp đơn giản dễ thực hiện.

Nhóm tuổi có ảnh hưởng đến thời gian phẫu thuật. Kết quả của nghiên cứu này cho thấy thời gian mổ kéo dài ở nhóm tuổi lớn hơn: 42,5 phút ở nhóm trên 6 – 15 tuổi so với 33,96 phút ở nhóm 0 – 3 tuổi.

Ở nhóm tuổi lớn, dương vật đã phát triển do đó các dãi xơ bất thường cũng nhiều hơn nên phẫu thuật khó khăn và mất nhiều thời gian hơn.

+ Chiều dài niêm mạc bao quy đầu

Kỹ thuật Lipszyc sử dụng niêm mạc bao quy đầu để che phủ khuyết da dương vật.

Do đó trẻ lớn, dương vật phát triển, tình trạng thiếu da sẽ nhiều hơn, vì vậy niêm mạc bao quy đầu phải chừa lại dài hơn để che phủ dương vật.


Lipszyc đã giới thiệu kỹ thuật khá đơn giản để thực hiện nhưng vẫn tuân theo các nguyên tắc điều trị trên. Ông chỉ rạch da vòng quanh chu vi bao quy đầu, sau đó bóc tách lớp cân Dartos bất thường xuống đến gốc dương vật mà không cần mở đường rạch dọc da ở mặt mu hay mặt niệu đạo. Sau đó cố định gốc dương vật tại 6 – 8 vị trí. Che phủ vùng thiếu da thân dương vật bằng niêm mạc bao quy đầu. Khâu lại da và niêm mạc bao quy đầu. Sẹo mổ là đường ngang theo chu vi dương vật ngay dưới vành quy đầu như trong phẫu thuật cắt bao quy đầu. Phẫu thuật đạt được yếu tố thẩm mỹ là làm cho dương vật có hình dạng tương đối tự nhiên.

Tác giả Lê Tấn Sơn và cộng sự đã áp dụng kỹ thuật Lipszyc để sửa chữa dị tật này nhưng chỉ cố định tại 2 vị trí 3 giờ - 9 giờ và cho kết quả tốt. Nghiên cứu này cũng chỉ cố định tại gốc dương vật tại 2 vị trí này. Cũng cùng quan điểm với tác giả này, Alter G.J. cho rằng việc đính ở mặt mu thể hang dương vật là không cần thiết và không nên dùng để tránh tổn thương thần kinh dương vật.

+ Biến chứng của phẫu thuật điều trị vùi dương vật:

Ở người lớn, kỹ thuật phẫu thuật vùi dương vật dựa trên nguyên tắc điều trị cho trẻ em nhưng thất bại thường cao. Trong khi đó, ở trẻ em, lô nghiên cứu này, không có trường hợp nào bị vùi dương vật tái phát sau mổ.

Theo đa số các tác giả, tỷ lệ biến chứng sau phẫu thuật điều trị vùi dương vật khá ít. Thường gặp nhất là phù nề và một vài trường hợp biến chứng nhẹ như chảy máu, nhiễm trùng. Phù là biến chứng xảy ra nhiều nhất là là điều cần quan tâm vì gây lo lắng cho cha mẹ bệnh nhi, và cũng có thể gây biến chứng dư niêm mạc bao quy đầu về sau. Phù có thể do ống da dương vật chưa đủ rộng, nhưng chủ yếu là do niêm mạc bao quy đầu còn lại.

+ Kết quả phẫu thuật

Khi xuất viện, bệnh nhân được hẹn tái khám sau 1 tuần, 1 tháng và 6 tháng. Đối với bệnh nhi có tình trạng phù khi tái khám lúc 1 tháng sẽ được hẹn tái khám thêm 1 tháng nữa. Sau 2 tháng tái khám tình trạng phù nề hết hẳn. Kết quả theo dõi sau 6 tháng là chưa ghi nhận tình trạng vùi dương vật tái phát, dư da và nêim mạc bao quy đầu. Tỷ lệ thành công là 100%. Kết quả này giống với nghiên cứu của Lipszyc và Cromie.


Vùi dương vật là dị tật bẩm sinh đã được ghi nhận đầu tiên bởi Keyes năm 1919, thường gặp ở người châu Á. Mặc dù, dị tật này có thể phát hiện ngay sau sinh do hình dạng đặc trưng của dương vật, nhưng lại hay gây lầm lẫn trong chẩn đoán dẫn đến việc điều trị sai lầm. Bất thường này gây ảnh hưởng tâm lý rất lớn cho chính bản thân trẻ và là mối quan tâm lo lắng của cha mẹ về chức năng sinh dục. Vì vậy, việc chẩn đoán sớm và chính xác sẽ giúp ích cho việc điều trị thích hợp, hạn chế ảnh hưởng đến tâm lý trẻ. Chúng tôi chọn thời điểm phẫu thuật thích hợp để điều trị vùi dương vật là 2 – 3 tuổi. Cố định cân Dartos vào cân dương vật là một kỹ thuật đơn giản nhưng đem lại kết quả mỹ mãn cho bệnh nhân lâu dài.

Trích Hội nghị Ngoại Nhi lần II - 2007